Thật khó tin, lại đốn ngộ. Cuộc trò chuyện của hai người hôm nay đến đây là kết thúc, Trần Thanh Nguyên đứng dậy thi lễ, nói lời cáo từ: "Đợi vãn bối hồi phục, sẽ lại tới chém đứt sợi xiềng xích thứ ba."
Dứt lời, Trần Thanh Nguyên cùng An Hề Nhược rời khỏi nơi này.
Xiềng xích đã đứt hai sợi, Trì Mạch cảm thấy áp lực trên người giảm đi rõ rệt. Nếu không phải bị giam cầm ở đây nhiều năm khiến sức lực suy kiệt, thì lúc này hắn đã có thể tự mình phá cục.
Trì Mạch hồi tưởng lại cuộc đời trước kia, cùng với những ngày tháng tiếp xúc với Trần Thanh Nguyên, chợt cảm thấy phần lớn thời gian trước đây quả thật đã sống uổng phí, trong lòng không khỏi cảm khái khôn nguôi.




